REVIEW A Bittersweet Life – Ước mơ của một gã cô đơn và hương vị ngọt đắng của cuộc đời

Nếu bạn đang tìm một bộ phim xem bao nhiêu lần cũng không chán;
Nếu bạn đang tìm một bộ phim đơn giản, dễ xem, dễ hiểu, ngập tràn hành động và bạo lực;
Lee Byung Hun và A Bittersweet Life sẽ mang tất cả điều đó đến với bạn, thậm chí còn hơn thế nữa với những ý nghĩa sâu sắc về con người và cuộc đời.

Đã 15 năm sau khi A Bittersweet Life (tựa Việt: Cuộc Đời Ngọt Đắng) ra mắt, tôi đã xem không biết bao nhiêu lần, nhưng lúc nào cũng vẫn như lần đầu, cảm xúc thỏa mãn luôn đọng lại trong tôi khi bộ phim kết thúc và tiếng nhạc nổi lên, lần nào cũng rợn cả người.

Thú thật thì nội dung của phim chẳng có gì mới lạ, không chỉ đến tận bây giờ mà ngược về quá khứ năm 2005 thì cái mô típ cũng như câu chuyện này đã trở nên nhàm chán và đại trà lắm rồi. Ấy thế mà, thông qua cách thể hiện và qua từng khung hình của đạo diễn Kim Jee Woon, cùng diễn xuất tuyệt vời của Lee Byung Hun, phim đã mang đến cho người xem những cảm xúc khó tả, những góc khuất cay đắng của cuộc đời.

A Bittersweet Life xoay quanh cuộc đời nhàm chán của tay quản lý khách sạn Sun Woo (Lee Byung Hun). Đằng sau vị trí quản lý này, hắn ta là tay sai của một tên trùm xã hội đen máu mặt. Sun Woo là một gã rất kiệm lời, lạnh lùng, cực kỳ nguyên tắc và luôn hoàn thành tốt các nhiệm vụ được giao. Thế nhưng, cuộc sống cô đơn và chán ngắt của Sun Woo đã hoàn toàn thay đổi khi được ông trùm giao cho nhiệm vụ theo dõi, chăm sóc cho cô bồ nhí của hắn ta. Nếu phát hiện cô bồ trẻ có quan hệ với bất cứ tên đàn ông nào “vượt quá giới hạn” thì một nhát khử luôn cả hai.


Bạn có thể nghĩ đây là một bộ phim hành động bạo lực đầy máu me và chém giết, hay là một bộ phim nữa lấy chủ đề vì “gái” mà rất nhiều gã đàn ông phải ngã xuống. Thế nhưng, đằng sau đó lại ẩn giấu những ý nghĩa vô cùng sâu sắc.

Cuộc đời đâu ai ngờ, chỉ vì một phút yếu lòng, anh đã tha thứ cho cặp tình nhân trẻ này, để rồi phải đối mặt với cả thế giới tội phạm. Thế nhưng, cuộc đời ai mà không có ước mơ. Nếu như không gặp cô bồ nhí Hee Soo (Shin Min Ah) của ông trùm  thì đời anh cũng chán như cái bóng đèn, cứ bật tắt mỗi ngày.

Đúng như câu chuyện làm lời dẫn khi mới vào phim.

Cậu học trò đưa mắt ngắm nhìn những tán lá bay bay trong gió. Cậu hỏi thầy giáo của mình…

“Thưa thầy, cành cây tự cử động hay là vì gió lay thế ạ?”

Không cần liếc xem cậu học trò đang nghĩ cái gì… Người thầy giáo mĩm cười và nói…

“Điều làm cho chúng chuyển động không phải là gió cũng chẳng phải là cành cây…

Đó là trái tim và tâm trí của con.”

Tâm trí và trái tim của Sun Woo đã rung động khi gặp Hee Soo – cô gái trẻ năng động có một cuộc sống đa dạng, đầy màu sắc, một cuộc sống “tốt đẹp”.  Anh rung động khi nhìn thấy nụ cười dịu dàng và rất đỗ thoải mái lấp lánh trên miệng cô. Anh rung động khi nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên đôi má trắng ngần cùng cơ thể đang rung rẫy vì sợ hãi của cô. Và anh rung động bởi đôi môi đỏ hồng, hay bài nhạc du dương mà cô lướt trên những phím đàn. Anh đã tìm được nàng thơ của đời mình như thế đó. Đối với một tay giang hồ luôn sống trong bóng tối và nguyên tắc, cuộc đời chỉ có bạo lực và máu, thì cuộc sống của Hee Soo giống như là thiên đường. Và anh đã mơ về cô, mơ về một tình yêu với cô, một mái nhà và một cuộc sống đường hoàng, đúng đắn với những công việc được xã hội công nhận. Đây cũng chẳng phải là mơ ước của riêng ai, bởi dường như người đàn ông nào cũng luôn mơ về nó.


Một mình Lee Byung Hun chiếm hết toàn bộ phần diễn xuất trong phim.

Sun Woo đã lựa chọn theo con tim, để rồi phải dấn thân vào một cuộc thảm sát đẫm máu. Cuộc đời không cho không bạn điều gì, và đôi khi nó cũng chẳng muốn cho bạn được bình yên. Điều đó, đã cướp đi ước mơ của Sun Woo.


Sử dụng màu phim cũ, cổ và ám vàng, A Bittersweet Life khoác lên mình một chiếc áo vô cùng trầm buồn.

Chính vì lẽ đó mà Sun Woo quay trở lại triệt hạ hết những kẻ cản đường anh và những kẻ đã hành hạ tàn nhẫn đối với anh cho dù anh đã phục tùng hắn suốt 7 năm như một con chó. Khi đối mặt với tên trùm anh vẫn không biết mình sai ở đâu, và hỏi hắn tại sao lại làm điều này với anh. Ước mơ của anh, anh làm việc theo con tim mình mách bảo, là có tội hay sao? Yêu, bao dung và mơ mộng là những phẩm chất mà một tay giang hồ không thể nào được có hay sao? Anh trở lại nơi mà mình đã từng bước ra, và nói rằng đây là nơi dừng lại cuối cùng của mình vì anh không còn chỗ nào để đi. Chẳng lẽ đã bước vào con đường này rồi thì sẽ chẳng còn ước mơ, chẳng còn được yêu… Bộ phim đã khắc họa rất rõ nét về thế giới xã hội đen, khi bạn đã bước chân vào thì có muốn rút đi, muốn hoàn lương là điều chẳng bao giờ dễ dàng. Kết phim còn cho chúng ta thấy được một sự thật khủng khiếp khi giấc mơ tan vỡ, chúng ta phải quay về đúng với bản chất, đúng nơi mà mình thuộc về. Cuộc đời bế tắc của anh không khác gì với Chí Phèo, Chị Dậu, hay Lão Hạc rất quen thuộc trong văn học Việt Nam cả.


Phim có những cảnh hành động rất máu me và bạo lực.

Thật ra anh rất muốn sống và ham sống, anh đã làm mọi cách, van xin để có thể tồn tại trên cõi đời này khi bị rơi vào mức đường cùng. Nhưng cuối cùng anh vẫn chọn cách đáp trả và chọn cái chết để giữ được phẩm chất, ước mơ và lý tưởng của mình. Cảnh phim anh ngã xuống trong vũng máu và nhớ về câu chuyện xưa khiến người xem vô cùng xót xa trước số phận của một kẻ cô đơn, một kẻ chẳng dám mơ mộng vì nó sẽ chẳng bao giờ trở thành hiện thực.

Vào một đêm thu muộn, cậu học trò thức dậy và khóc. Thấy vậy, thầy hỏi cậu rằng:

– Con vừa gặp ác mộng à?

– Không ạ.

– Hay là một giấc mơ buồn?

– Không ạ. Con vừa có một giấc mơ ngọt ngào.

– Thế tại sao con lại khóc?

Gạt nước mắt, cậu học trò khẽ trả lời…

– Bởi vì giấc mơ, nó sẽ không bao giờ thành hiện thực.

Cuộc đời, có kẻ sung sướng, có người khổ cực, có những người sống an nhàn và bình dị. Nhưng đôi khi lại có những con người rơi vào vòng quay của số phận, rơi vào những bi kịch, đưa họ vào những hoàn cảnh nghiệt ngã, cho họ tất cả rồi lại lấy đi tất cả, hay thậm chí sống như không được sống. Cuộc đời ngọt, đắng như thế đó, và đôi khi phải như thế thì mới là cuộc đời.


Cảnh phim Sun Woo trốn thoát khỏi sự vây bắt và hành hạ từ bọn tay sai của ông trùm, chứa đựng những góc quay vô cùng ấn tượng.

A Bittersweet Life không phô trương, không hack não hay gây mệt mỏi cho người xem, mà phim truyền tải những thông điệp một cách rất nhẹ nhàng và rất cổ điển. Phim bộc lộ được rất nhiều điều về xã hội, từ việc vô tâm, thờ ơ, cho đến bản chất đáng sợ của con người. Đây là một trong hai bộ phim mở đường của Lee Byung Hun trong sự nghiệp phim hành động của anh, cũng như thẳng tiến đến Hollywood, bộ phim còn lại là The Good, the Bad, the Weird (tựa Việt: Thiện, Ác, Quái). Nhưng không chỉ nhờ ở phim hay và đạo diễn tốt mà anh trở thành ngôi sao hạng A của châu Á, mà phần còn lại là nhờ vào khả nẵng diễn xuất tuyệt vời và những màn tả thực tâm lý vô cùng xuất sắc của anh.


Những pha hành động được thể hiện rất thực và mê hoặc người xem trong từng khung hình. Âm thanh và phần nhạc nền cũng là điểm cộng lớn tạo thêm hấp dẫn, sự bị thương cho phim.

A Bittersweet Life là bộ phim điện ảnh Hàn Quốc mà tôi tin chắc rằng bạn không nên bỏ qua nếu là một người yêu thích điện ảnh, nhất là điện ảnh của xứ sở Kim Chi.

, , , , , , , , , , , , , , , , , , , , ,

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *