REVIEW Hố Sâu Đói Khát – Sự thật dã man, tàn bạo về con người và xã hội

Một bộ phim Tây Ban Nha gây sốt trong thời gian vừa qua đã thu hút rất nhiều tín đồ điện ảnh. Không chỉ lôi cuốn người xem vào những cảnh máu me, bạo lực đến kinh tởm, mà phía sau đó lại ẩn chứa những thông điệp rất nặng nề về con người, tư tưởng và xã hội.

Hố Sâu Đói Khát (tựa tiếng Anh: The Platform) xoay quanh một nhà tù được tạo ra với hàng trăm tầng, mỗi tầng có hai người, và ở giữa họ là một cái hố, đây là con đường để chở đồ ăn từ trên cao xuống dưới các tầng thấp. Ai ở tầng đầu tiên thì được thước thức hoàn toàn cả một bàn tiệc lớn, đầy đủ mọi đồ ăn, thức uống ngon lành. Những người ở tầng dưới sẽ tiếp tục ăn những đồ thừa trên bàn ăn này mà người ở tầng trên còn dư. Cứ như vậy, những người ở tầng giữa vẫn sẽ còn đồ ăn, nhưng càng xuống thấp thì đồ ăn sẽ không còn. Những người ở tầng dưới buộc phải ăn thịt bạn cùng phòng để sống.


Bàn đồ ăn rất thịnh soạn và đầy ắp những món ngon dành cho những người ở tầng đầu tiên.

Phim đủ sức làm thỏa mãn một fan kinh dị với những cảnh nhớp nháp, máu me, ăn thịt sống và chém giết của tù nhân nơi đây. Và không chỉ vậy, nội dung của phim còn cuốn người xem tập trung vào sự sinh tồn của nhân vật chính. Ai đã quen với thể loại máu me nhầy nhụa, kinh tởm, hay đã xem nhiều phim kinh dị của Tây Ban Nha, hẳn sẽ không thấy quá bất ngợ về những yếu tố này. Dù còn thua về độ “tởm” so với rất nhiều bộ phim khác, và được tiết chế cũng kha khá, nhưng Hố Sâu Đói Khát dư sức khiến những ai yếu tim, nhát gan phải nhăn mặt, nhíu mày, hay bịt cả mắt lại không dám xem.


Từ nguyên vật liệu, đến từng món ăn đều được chuẩn bị rất kỹ lưỡng và khắt khe.

Không chỉ dừng lại ở yếu tố sinh tồn, sự đáng sợ của con người khi bị đưa vào mức đường cùng, khó khăn, đói khát, Hố Sâu Đói Khát còn chỉ rõ về sự phân biệt giai cấp, xã hội và sự phân hóa giàu nghèo, kẻ ở trên đạp lên đầu kẻ phía dưới mà sống. Phim mạnh dạng đánh mạnh vào hai chế độ, thông qua suy nghĩ của các nhân vật, đó chính là tư bản và cộng sản.

Bộ phim cho ta thấy rõ về việc phân biệt giai cấp ngày một sâu hơn của chủ nghĩa tư bản. Hố sâu minh chứng rõ khi những kẻ ở tầng trên luôn được ăn ngon, đầy đủ, còn những người ở tầng dưới phải ăn những thứ thừa thải, rác rưởi của ở trên mà sống, thậm chí họ phải ăn thịt lẫn nhau, tận dụng mọi thứ, bất chấp mọi hành động phi nghĩa, phi đạo đức để có thể sống giữa cái nhà tù này.


Ăn hay đói đến chết?

Ăn hoặc bị ăn, giết hoặc bị giết.

Nhân vật chính Goreng cùng Imoguiri và Sr. Brambang là những nhân vật có thể xem là tượng trưng cho chủ nghĩa cộng sản. Thậm chí trong lời thoại của lão già bệnh hoạn đã chỉ thẳng với Goreng rằng anh là cộng sản khi có suy nghĩ muốn chia đều bữa ăn cho tất cả mọi người. Vì cách mà anh lựa chọn chính là điều mà chủ nghĩa cộng sản luôn hướng tới. Đó là sự đồng đều, công bằng, dù có ở bất kỳ giai cấp nào thì tất cả đều phải như nhau, một xã hội lý tưởng và cao đẹp. Nhưng để làm được điều đó, cần phải có một xã hội đồng nhất, không so sánh, hơn thua, không phàn nàn hay kêu ca, mà phải đồng lòng, chung tay xây dựng một xã hội mới. Đó là điều mà hành trình đi phân chia thức ăn của hai nhân vật trong phim đại diện. Và để làm được điều đó, cả hai nhân vật trong phim sẵn sàng triệt hạ, tấn công, đàn áp bất cứ ai nếu không cùng hướng nhìn, không cùng chung tay vì một mục đích lớn hơn.


Goreng và Sr. Brambang bất chấp mọi thứ để mang thức ăn đến cho tất cả mọi người, cũng như việc truyền tải thông điệp.

Bộ phim thật sự tạo ra một hướng nhìn rất tiêu cực về cả hai đường lối này. Và sẵn sàng phơi bày sự thối nát của xã hội. Cho dù là cộng sản hay tư bản, nó đều có mặt trái và mặt tốt, nhưng tất cả đều quy về “cái đầu” và lòng dạ của con người. Nếu như có những người lãnh đạo tốt, do dân và vì dân thì không có gì phải bàn cãi. Nhưng với những kẻ vơ vét của dân, ăn trên ngồi trước, gì cũng được nhưng vẫn phải “ăn” và có lợi trước tiên, thì có ở chủ nghĩa xã hội nào, nó cũng chỉ là bức bình phông mà thôi.


Không ai có thể thoát khỏi nơi này.

Cái kết bỏ dở của phim tạo ra nhiều định kiến, nhiều người thích, nhiều người chê, nhiều người nói làm chưa tới. Nhưng vì đây là một bộ phim, nên cá nhân người viết cảm thấy sự dang dở của nó lại khá hay và thông minh. Người xem có thể nghĩ theo nhiều hướng. Liệu rằng cái thông điệp tốt đẹp mà nhân vật chính hy vọng mang đến cho tất cả mọi người có được cảm thông và thấu hiểu. Liệu rằng thông điệp này có đến được đích, có gửi đến đúng người. Liệu rằng những người ở trên có nhận ra được giá trị của cuộc sống và con người hay không?


Hố sâu vô tận, không ai biết được rằng có bao nhiêu tầng tại nơi đây.

Bỏ qua những ẩn ý nặng nề và tiêu cực về xã hội, Hố Sâu Đói Khát là một bộ phim kinh dị vừa tâm lý, vừa ý nghĩa và vừa đáp ứng mọi nhu cầu không chỉ của riêng fan mê kinh dị mà còn cả những khán giả yêu điện ảnh. Một bộ phim máu me, nhếch nhác, kinh tởm, đầy những thứ xấu nhưng cũng không kém những điều tốt đẹp.

, , , , , , , , , , , ,

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *